Bản lĩnh của người trẻ trên không gian mạng và trách nhiệm giữ gìn bản sắc văn hóa

Nguyễn Văn Hiếu
Bản lĩnh của người trẻ trên không gian mạng và trách nhiệm giữ gìn bản sắc văn hóa
Bản lĩnh của người trẻ trên không gian mạng và trách nhiệm giữ gìn bản sắc văn hóa

Công nghệ đang làm cho khoảng cách giữa con người với thế giới ngày càng ngắn lại. Chỉ với một thiết bị có kết nối Internet, một người trẻ có thể đọc một cuốn sách được xuất bản ở một quốc gia khác, nghe âm nhạc từ một nền văn hóa xa lạ, học một ngôn ngữ mới, theo dõi những biến chuyển đang diễn ra ở bất cứ nơi nào trên thế giới.

Những điều từng cần nhiều ngày, nhiều tháng hoặc thậm chí nhiều năm để tiếp cận nay có thể xuất hiện trước mắt chỉ trong vài giây. Nhưng càng bước ra một thế giới rộng lớn như vậy, con người có lẽ càng cần biết mình đang đứng từ đâu.

Bởi hội nhập không chỉ là khả năng đi xa, mà còn là khả năng giữ được một phần căn cước của mình trong quá trình đi xa ấy. Đối với người trẻ hôm nay, đó không chỉ là câu chuyện về văn hóa hay bản sắc, mà còn là câu chuyện về cách sống, cách tiếp nhận thông tin và trách nhiệm với những gì mình đưa ra cộng đồng.

Văn hóa không chỉ nằm trong những gì được lưu giữ.

Khi nói đến văn hóa, người ta thường nghĩ đến những di sản, những công trình kiến trúc, những phong tục, lễ hội, tác phẩm văn học hay những trang sử được truyền lại qua nhiều thế hệ.

Những điều đó chắc chắn là một phần quan trọng của văn hóa, nhưng văn hóa không dừng lại ở đó. Văn hóa còn nằm trong cách con người sử dụng ngôn ngữ, cách ứng xử với người khác, cách nhìn nhận những điều khác biệt và cách lựa chọn điều gì đáng tin, đáng trân trọng trong đời sống hằng ngày.

Một xã hội có thể sở hữu những công nghệ rất hiện đại nhưng vẫn cần một nền tảng văn hóa đủ vững để trả lời những câu hỏi tưởng như rất đơn giản: Chúng ta muốn trở thành người như thế nào? Chúng ta muốn giữ lại điều gì khi thế giới thay đổi? Chúng ta tiếp nhận cái mới bằng thái độ nào? Và khi có quyền phát ngôn trước hàng triệu người, chúng ta có nghĩ đến trách nhiệm của mình hay không?

Nhìn theo cách ấy, văn hóa không phải một thứ chỉ cần bảo vệ trong bảo tàng. Văn hóa đang hiện diện ngay trên màn hình điện thoại của mỗi người. Nó có mặt trong một câu bình luận, một đoạn video, một cách sử dụng tiếng Việt, một nội dung được chia sẻ hay thậm chí trong việc chúng ta lựa chọn không chia sẻ một thông tin mà mình chưa chắc chắn.

Bản sắc vì thế không phải một khái niệm xa xôi. Nó được tạo nên từ những lựa chọn rất nhỏ, lặp đi lặp lại trong đời sống.

Giữ bản sắc không có nghĩa là khép mình.

Một quan niệm dễ xuất hiện khi nói về bảo vệ bản sắc là phải giữ khoảng cách với những ảnh hưởng bên ngoài. Nhưng một nền văn hóa chỉ có thể sống nếu nó có khả năng đối thoại. Khép kín tuyệt đối không làm cho một cộng đồng mạnh hơn; trong nhiều trường hợp, nó chỉ khiến cộng đồng đó mất đi cơ hội học hỏi và làm giàu chính mình.

Lịch sử văn hóa của nhân loại vốn được hình thành qua quá trình giao lưu lâu dài. Ngôn ngữ, âm nhạc, kiến trúc, ẩm thực, khoa học và nghệ thuật của mỗi dân tộc đều ít nhiều chịu ảnh hưởng từ những cuộc tiếp xúc với các nền văn hóa khác. Điều quan trọng không phải là một nền văn hóa có tiếp nhận ảnh hưởng từ bên ngoài hay không, mà là nó tiếp nhận như thế nào.

Người trẻ có thể học một ngôn ngữ mới mà vẫn trân trọng tiếng mẹ đẻ. Có thể yêu một dòng nhạc nước ngoài mà không xem nhẹ âm nhạc của quê hương. Có thể tiếp nhận những tư tưởng tiến bộ từ thế giới mà vẫn biết suy nghĩ xem chúng có phù hợp với hoàn cảnh, lịch sử và những giá trị mà cộng đồng mình theo đuổi hay không.

Đó là sự khác biệt giữa tiếp nhận và tiếp nhận một cách thụ động.

Một người hiểu rõ mình là ai sẽ không quá sợ những điều mới mẻ. Họ có thể mở cửa để nhìn thấy thế giới, nhưng không nhất thiết phải mang tất cả những gì nhìn thấy về nhà. Họ có thể học hỏi, thay đổi và tiến bộ mà không cần đánh đổi toàn bộ căn cước của mình.

Hội nhập, theo nghĩa đó, không phải là trở thành giống tất cả mọi người. Hội nhập là bước ra thế giới với một bản sắc đủ rõ để có thể học hỏi mà không đánh mất mình.

Không gian mạng làm cho việc "giữ mình" trở nên khó hơn.

Nếu trước đây sự tiếp xúc giữa các nền văn hóa thường diễn ra qua những chuyến đi, sách báo, giáo dục, giao thương hay các phương tiện truyền thông truyền thống, thì hôm nay Internet đã thay đổi hoàn toàn tốc độ và quy mô của sự tiếp xúc ấy.

Một người có thể thức dậy và trong vài phút nhìn thấy tin tức từ nhiều quốc gia, nghe một quan điểm hoàn toàn khác với quan điểm của mình, xem một video được sản xuất ở bên kia thế giới rồi tiếp tục chuyển sang một nội dung giải trí. Dòng thông tin ấy gần như không có biên giới.

Đây là một thành tựu rất lớn của công nghệ, nhưng đồng thời cũng đặt con người trước một thử thách mới: chúng ta có đủ khả năng lựa chọn giữa quá nhiều điều được đưa đến trước mắt hay không?

Một thông tin chưa được kiểm chứng có thể đi rất xa trước khi sự thật kịp được nhìn lại. Một bức ảnh bị tách khỏi hoàn cảnh ban đầu có thể tạo ra một câu chuyện hoàn toàn khác. Một đoạn video được dựng đủ khéo có thể khiến người xem tin vào một điều chưa từng xảy ra.

Những công nghệ tạo sinh ngày càng phát triển còn khiến ranh giới giữa nội dung thật và nội dung được tạo dựng trở nên khó nhận biết hơn đối với người tiếp nhận thông thường.

Nhưng vấn đề không chỉ nằm ở một thông tin sai.

Điều đáng suy nghĩ hơn là cách con người có thể dần hình thành nhận thức từ những gì mình nhìn thấy lặp đi lặp lại. Khi một người liên tục được tiếp xúc với những nội dung có cùng một cách nhìn, họ có thể cảm thấy quan điểm ấy phổ biến hơn thực tế.

Khi một kiểu ngôn ngữ xuất hiện quá thường xuyên, nó có thể dần trở thành thói quen. Khi một cách đánh giá đúng – sai liên tục được củng cố, khả năng nhìn một vấn đề từ nhiều phía cũng có thể bị thu hẹp.

Thuật toán không phải là một "kẻ thù" của con người. Nó giúp chúng ta tìm thấy những điều mình quan tâm và khiến việc tiếp cận thông tin thuận tiện hơn rất nhiều. Nhưng thuật toán cũng không thể thay con người suy nghĩ.

Nếu chúng ta chỉ tiếp nhận những điều mình vốn đã thích, vốn đã tin và vốn đã đồng ý, thế giới trên màn hình sẽ ngày càng trở nên giống với thế giới mà chúng ta muốn nhìn thấy. Trong khi đó, thế giới thật luôn rộng hơn.

Trách nhiệm bắt đầu từ một khoảng dừng rất nhỏ.

Trong một môi trường mà thông tin di chuyển với tốc độ rất nhanh, khả năng dừng lại trở thành một năng lực đáng quý. Dừng lại trước khi tin. Dừng lại trước khi phẫn nộ. Dừng lại trước khi bình luận. Và đặc biệt, dừng lại trước khi chia sẻ.

Không phải thông tin nào khiến chúng ta tức giận cũng là sự thật. Không phải điều gì có hàng nghìn lượt chia sẻ cũng đáng tin. Một câu chuyện càng gây tranh cãi cũng không đồng nghĩa với việc chúng ta càng cần góp thêm một lượt tương tác.

Đôi khi, một người có trách nhiệm không phải là người luôn lên tiếng, mà là người biết lúc nào mình chưa đủ thông tin để lên tiếng.

Điều đó đòi hỏi một thói quen tưởng như rất đơn giản: kiểm chứng. Đọc kỹ nguồn thông tin. Tìm thêm bối cảnh. So sánh với những nguồn khác. Phân biệt giữa sự kiện và ý kiến. Nhận ra đâu là thông tin, đâu là cách người khác diễn giải thông tin. Và quan trọng hơn cả, chấp nhận rằng đôi khi mình có thể sai.

Đó không phải là sự thận trọng quá mức. Đó là cách tôn trọng sự thật và tôn trọng những người đang cùng sống trong một cộng đồng thông tin với mình.

Một lượt chia sẻ có thể chỉ mất vài giây. Nhưng tác động của nó đôi khi không dừng lại sau vài giây ấy.

Một thông tin sai có thể khiến một người hiểu lầm một người khác. Một câu chuyện bị bóp méo có thể làm tổn thương danh dự của một cá nhân. Một nội dung kích động có thể khiến những người vốn không liên quan đến nhau trở nên đối đầu. Và khi hàng nghìn, hàng triệu hành động nhỏ như vậy cộng lại, môi trường thông tin của cả cộng đồng cũng thay đổi.

Bởi vậy, trách nhiệm trên không gian mạng không phải một khái niệm quá lớn lao. Nó bắt đầu từ chính hành vi rất nhỏ của từng người.

Giữ gìn văn hóa cũng bắt đầu từ cách chúng ta sống trên mạng.

Nếu văn hóa là cách con người cùng nhau sống, thì không gian mạng cũng là một phần của đời sống văn hóa hiện đại.

Một người sử dụng tiếng Việt như thế nào trên mạng cũng là một biểu hiện của văn hóa. Cách một người tranh luận với người có quan điểm khác mình cũng là một biểu hiện của văn hóa.

Cách chúng ta đối xử với một người mắc lỗi, cách chúng ta phản ứng trước một thông tin gây tranh cãi, cách chúng ta nói về quê hương và những người xung quanh đều góp phần tạo nên môi trường mà chính chúng ta sẽ tiếp tục sống trong đó.

Vì vậy, giữ gìn bản sắc không chỉ là bảo tồn những gì thuộc về quá khứ. Đó còn là việc làm cho những giá trị tốt đẹp tiếp tục tồn tại trong một hoàn cảnh mới.

Một người trẻ có thể dùng công nghệ để kể một câu chuyện về làng quê của mình. Một người có thể giới thiệu một món ăn truyền thống đến những người chưa từng biết đến nó. Một video ngắn có thể giúp một địa danh, một nghề thủ công hay một nét sinh hoạt đời thường được nhiều người biết đến hơn.

Khi công nghệ trở thành phương tiện để kể câu chuyện của cộng đồng, nó không còn đơn thuần là công cụ tiêu thụ nội dung; nó trở thành một phương tiện để văn hóa tiếp tục được truyền đi.

Điều đó cũng cho thấy bảo vệ văn hóa và phát triển công nghệ không phải hai con đường đối lập.

Ngược lại, công nghệ có thể giúp văn hóa được lưu giữ, được giới thiệu và được tiếp tục sáng tạo. Vấn đề nằm ở cách con người sử dụng công nghệ và những giá trị mà họ lựa chọn để đưa vào đó.

Một nền văn hóa có bản lĩnh không sợ đối thoại. Nó có thể tiếp nhận những ảnh hưởng mới, nhưng cũng có khả năng biến những ảnh hưởng ấy thành một phần của quá trình sáng tạo của chính mình.

Bản lĩnh của người trẻ không nằm ở việc biết nhiều nhất.

Thế hệ trẻ hôm nay có một lợi thế mà nhiều thế hệ trước không có: khả năng tiếp cận tri thức gần như không giới hạn. Nhưng chính lợi thế ấy cũng đặt ra một yêu cầu khác. Biết nhiều chưa chắc đã đồng nghĩa với hiểu sâu. Tiếp cận nhanh chưa chắc đã đồng nghĩa với tiếp nhận đúng.

Một người có thể đọc hàng trăm thông tin mỗi ngày nhưng vẫn không biết đâu là điều đáng tin. Có thể theo dõi hàng nghìn người nhưng vẫn không thực sự hiểu một quan điểm khác mình. Có thể biết rất nhiều xu hướng trên thế giới nhưng lại không biết nhiều về lịch sử, ngôn ngữ hay những giá trị gần gũi nhất với mình.

Vì thế, bản lĩnh của người trẻ trong thời đại số không chỉ nằm ở khả năng sử dụng công nghệ. Nó nằm ở khả năng lựa chọn.

Lựa chọn điều gì đáng đọc. Lựa chọn điều gì đáng tin. Lựa chọn điều gì đáng học hỏi. Lựa chọn điều gì nên được chia sẻ. Và đôi khi, lựa chọn điều gì nên được bỏ qua.

Một người có bản lĩnh không nhất thiết phải phản đối mọi điều mới để chứng minh mình có bản sắc. Họ cũng không cần chạy theo mọi xu hướng để chứng minh mình hiện đại. Họ có thể bình tĩnh đứng giữa hai phía, nhìn nhận những giá trị khác nhau, học hỏi từ thế giới và tự quyết định điều gì phù hợp với mình.

Đó là một dạng tự do rất quan trọng: tự do trước dòng chảy của thông tin.

Từ một cú nhấp chuột đến một cách sống.

Nhìn rộng hơn, câu chuyện về văn hóa trong thời đại số cuối cùng vẫn quay trở lại câu chuyện về con người.

Chúng ta thường nghĩ những vấn đề lớn của xã hội cần những giải pháp lớn. Nhưng đôi khi, một môi trường văn hóa lành mạnh lại được hình thành từ hàng triệu lựa chọn rất nhỏ: một lần kiểm chứng trước khi chia sẻ, một lần không dùng lời xúc phạm khi tranh luận, một lần tìm hiểu trước khi phán xét, một lần chọn nói điều đúng thay vì điều gây chú ý, một lần sử dụng công nghệ để lan tỏa một giá trị tốt đẹp thay vì chỉ tìm kiếm sự chú ý cho chính mình.

Những lựa chọn ấy có thể nhỏ đến mức không ai nhận ra. Nhưng văn hóa vốn được hình thành từ những điều như vậy.

Một xã hội không chỉ được tạo nên bởi những chính sách lớn hay những thành tựu được ghi vào lịch sử. Nó còn được tạo nên bởi cách hàng triệu con người sống với nhau mỗi ngày, cả trong đời thực lẫn trên không gian mạng.

Mạng xã hội có thể là một thế giới ảo, nhưng những gì chúng ta nói ở đó, những điều chúng ta tin và những gì chúng ta đưa ra thế giới đều có ảnh hưởng rất thật.

Có lẽ bản lĩnh của một người trẻ hôm nay không nằm ở việc họ biết bao nhiêu thứ trên Internet, mà nằm ở việc sau khi nhìn thấy rất nhiều thứ, họ vẫn biết mình là ai; sau khi nghe rất nhiều tiếng nói, họ vẫn biết cách tự suy nghĩ; và sau khi có quyền đưa bất cứ điều gì ra trước cộng đồng, họ vẫn nhớ rằng mỗi cú nhấp chuột đều đi kèm với một phần trách nhiệm.

Giữa một dòng thông tin ngày càng nhanh, điều đáng quý không phải là trở thành người nhìn thấy nhiều nhất. Mà là trở thành người biết mình đang nhìn gì, biết vì sao mình tin, biết điều gì đáng giữ lại và biết điều gì nên để trôi qua.

Đó không chỉ là bản lĩnh của một người trẻ trên không gian mạng. Đó cũng là một phần của bản lĩnh làm người trong một thế giới đang thay đổi.

Tags: bản lĩnh của người trẻ trên không gian mạng trách nhiệm của người trẻ trong thời đại số giữ gìn bản sắc văn hóa trong thời đại số người trẻ và trách nhiệm trên không gian mạng người trẻ trong thời đại công nghệ số bản lĩnh văn hóa của người trẻ kiểm chứng thông tin trên không gian mạng hội nhập và giữ gìn bản sắc văn hóa nghị luận xã hội về bản lĩnh người trẻ nghị luận về người trẻ và không gian mạng
Nguyễn Văn Hiếu

Nhà văn nghiên cứu Văn học

Nguyễn Văn Hiếu là một tác giả chuyên viết và nghiên cứu về ngữ văn, tập trung khai thác mối liên hệ giữa ngôn ngữ và tư tưởng nghệ thuật. Các công trình của ông mang đến cách nhìn mới về giá trị thẩm mỹ, đồng thời giúp người học tiếp cận văn chương với sự hứng thú và chiều sâu.